Get the Flash Player to see this rotator. |
| | Chiều buồn trách hạt mưa sa Nắng rơi đỉnh dốc xế tà bờ tây Nửa đời chọn kiếp so dây… Đa đoan lệch gánh gối mây bồn chồn. | | | | | | | | @ ! Không chướng khí sơn lâm, không rừng thiêng, nước độc…. Phố thị chiều mưa giăng, chị … khăn sô cài tóc!!! | | | | | | | | Trên đường trở ra lộ, hoàng hôn đang xuống. Tôi không hiểu - có phải tại cái sắc trời tím thẫm cuối chiều làm tôi bâng khuâng, hay chính những hoàn cảnh vừa gặp, khiến lòng tôi đau xót?! | | | | | | | | @ Được sự đồng ý của tác giả, chủ nhà xin treo bài viết này để TỰ NHỦ MÌNH. Chân thành cảm ơn SỸ LIÊM. ------------/
Vĩnh biệt mà lúc nào cũng thấy oan hồn lởn vởn 24/24 bên cột Blogger trực tuyến….Thật là buồn cười…! Tự tử mà la bể nhà : Bớ người ta tui uống thuốc độc ! Đi không nỗi thì ở lại, không nên làm hồn ma bóng quế…..! Ra đi một cách yên thắm cho hồn siêu thoát. Sỹ Liêm | | | | | | | | Người ta muối mặn, gừng cay, Mải mê Thơ thẩn, em hoài … truân chuyên! Dập dềnh – sóng vỗ mạn thuyền Sóng tan đời sóng, thuyền quen độc hành!!! | | | | | | | | Cơn lốc cuồng giật Hồn em – ngổn ngang.
Thơ đến - dịu dàng Dìu em ... Song bước !!!! | | | | | | | | Tiếng xình xịch, xình xịch ... Bánh con tàu bắt đầu nghiến trên đường ray, rời ga. Qua khung cửa sổ, Hiếu thấy những bàn tay, những chiếc khăn chào vẫy của các bạn. Một bóng áo trắng in đậm vào trí óc cô. Anh đứng đó, đôi tay vòng trước ngực, đôi mắt đăm đắm dõi theo bóng con tàu xa khuất.
“... những bàn tay vẫy những bàn tay Buồn ở đâu hơn ở chốn này .....” | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | | Tìm kiếm | | | Tin bài mới nhất | | | | Nội dung bình luận | | | | Đăng ký nhận tin | | | Liên kết website | | | | |
| |